Đằng sau căn bệnh thiếu kỷ luật

Mình đã làm việc với nhiều học viên viết, phần lớn là những người đi làm fulltime và thậm chí là có con nhỏ cần chăm sóc. Các bạn đều yêu thích viết lách nhưng lại không thể cam kết viết thường xuyên. Lý do không phải là bởi không có thời gian. Nhiều người thẳng thắn thừa nhận đó là vì ’em/chị không có kỷ luật’.

Mình cũng là một người không có kỷ luật như vậy.

Đã có những khoảng thời gian, mình không viết mỗi ngày.
Thay vào đó, mình làm những công việc khác, biện minh rằng nó quan trọng để trốn tránh việc viết.
Mình đăng lại những bài mình đã viết từ lâu trước đó như một cách để giữ cam kết với việc chia sẻ bài viết hàng ngày, dù sâu thẳm bên trong mình không nghĩ đó là điều nên làm.
Và sau mỗi lần trốn tránh, mình đều tự trách bản thân.
Mình đã loay hoay với vòng lặp “thiếu kỷ luật – thấy có lỗi” một thời gian dài như thế.

Cho đến khi, một câu hỏi xuất hiện trong đầu mình: “Viết là điều mình yêu thích, là thứ mang lại cho mình ý nghĩa, tại sao mình lại luôn trốn tránh việc viết?”
Câu trả lời tự nhiên bật ra từ sâu bên trong mình không phải là ba chữ thiếu kỷ luật.
Mà chỉ gói gọn trong một chữ duy nhất:
…Sợ.

Mình sợ không thể viết được những bài viết hay. Mình lo lắng những bài viết mình viết ra không được mọi người đón nhận. Sẽ không có ai yêu thích, thảo luận hay chia sẻ những gì mình viết. Thành ra mình sợ cả suy nghĩ phải chia sẻ bài viết đó với mọi người.

Rồi đâm ra sợ hãi cả việc mở Facebook ra và đăng một bài mới. Mình sợ khi nhìn vào những số liệu mà nền tảng sử dụng để đo lường những bài viết của mình. Sợ hơn nữa khi nghĩ rằng đó là mình. Mình áp lực mỗi khi viết vì mục tiêu phải viết hay hơn tất cả mọi người, để có thể được chú ý và có thêm nhiều người theo dõi hơn.

Vấn đề ở chỗ khi bạn nghĩ rằng yếu tố cản trở bạn viết là thiếu kỷ luật trong khi thực tế là những nỗi sợ, thì càng ép bản thân phải kỷ luật hơn bằng những biện pháp cứng nhắc càng khiến cho bản thân sợ hãi hơn. Từ đó bạn càng trốn tránh việc cần phải làm hơn. Và dẫn đến hiện tượng bề nổi bạn tự gán cho bản thân là thiếu kỷ luật hơn.

Mặt khác, cơ chế hoạt động của não bộ từ bao đời nay luôn bảo vệ chúng ta khỏi những điều mà nó cho là nguy hiểm. “Không viết” thực chất là một cách để nó bảo vệ chúng ta khỏi những nỗi sợ – bị phán xét, không ai đọc, không đủ tốt…Hơn nữa, một khi bạn chưa viết ra, những khả năng về bài viết chưa hoàn hảo, không ai đón nhận, bị phán xét sẽ không còn hiện diện, bạn sẽ thấy an tâm hơn. Né tránh, vì thế, giống như một biện pháp phòng thủ bạn dựng lên để tự bảo vệ bản thân.

Khi đọc đến đây, có thể bạn sẽ nghĩ, đó không phải là những nỗi sợ của mình. Mình không sợ hãi gì cả. Nhưng đôi khi nỗi sợ của bạn không dễ dàng có thể mô tả, gọi tên. Nó là một nỗi sợ vô hình mà bạn thậm chí chưa thể khám phá ra, nhưng vẫn đang âm thầm cản trở bạn làm những việc bạn cho rằng đúng đắn, là những việc bạn cần làm. Nỗi sợ đó, nếu học cách đối diện với bản thân từng chút một, có thể bạn sẽ nhìn thấy từ trong sâu thẳm con người mình.

Nhìn sâu vào bản thân, nếu bạn lờ mờ cảm nhận được một nỗi sợ nào đó bên trong mình, thì việc cần làm bây giờ không phải là ép bản thân kỷ luật thêm nữa. Việc cần làm là ngồi lại với chính mình để hỏi bản thân câu hỏi: “Đâu là nỗi sợ đang cản trở bạn thực hiện những điều bạn muốn?”

Viết những suy nghĩ của mình ra giấy.
Bất kể đó là gì.
Đừng cố gắng gọi tên nó ngay lập tức.
Chỉ đơn giản là để nó hiện diện trước mặt bạn.
Để bạn có thể hiểu thêm một chút về mình.
Trước khi bạn biết mình cần phải làm gì tiếp theo.

Quỳnh Đỗ – The Introvert Writer
Write to grow, then inspire!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *