Hosai Matsubayashi là một nghệ nhân gốm nổi tiếng và là chủ nhân một lò gốm hơn 400 năm tuổi tại Uji, Kyoto.
Trong một bài phỏng vấn, Hosai từng chia sẻ: “For me, a good tea bowl is one that has the depth and capacity to hold people’s thoughts and feelings. Such a vessel will be cherished for a long time and be passed down from generation to generation and continue to enrich people’s hearts.”
(Tạm dịch: Với tôi, một tách trà đẹp là chiếc tách có chiều sâu và khả năng ôm trọn suy tư cũng như cảm xúc của người thưởng trà. Một chiếc tách như thế sẽ được nâng niu qua năm tháng, được truyền từ đời này sang đời khác và tiếp tục làm giàu thêm trái tim mỗi con người.)
Trên hành trình viết lách cũng như phát triển các kỹ năng khác, mình đã chứng kiến không biết bao nhiêu học viên, cũng như bạn đọc lựa chọn dừng lại hành trình của mình vì cảm giác “chưa hoàn hảo, không đủ tốt”.
Thậm chí, nhiều bạn thường so sánh bản thân với người khác, lấy tiêu chuẩn của người khác làm thước đo hoàn hảo cho mình, để rồi thấy bản thân thua kém và kết luận sẽ chẳng bao giờ mình có thể làm được như ai đó.
Hoàn hảo, có phải và có nên là đích đến mà ai trong chúng ta cũng nên hướng tới hay không?
Câu chuyện của những nghệ nhân gốm Nhật Bản, mà tiêu biểu là Hosai Matsubayashi có thể cho chúng ta một chút gợi ý. Những lò gốm được các nghệ nhân được phát triển qua hàng trăm năm, nếu chỉ sử dụng tiêu chí hoàn hảo để gìn giữ thì có lẽ giờ đây chẳng còn vài nơi có thể tồn tại.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa rằng họ không cố gắng cải tiến những sản phẩm của mình để làm ra những sản phẩm tốt hơn, tốt hơn nữa. Nhưng họ không chỉ lấy đó làm đích đến, họ còn quan tâm đến một câu hỏi khác đặc biệt hơn. Đó là làm thế nào để tạo ra một tách trà có thể kết nối cảm xúc, trái tim của con người?
Trong quá trình làm ra từng tách trà, họ đặt trọn vẹn tâm tư, cảm xúc vào trong từng giây từng phút tương tác với đất, với lửa, với nguyên liệu để làm ra một tác phẩm độc đáo mà mỗi khi người thưởng trà cầm chiếc tách lên, họ có thể cảm nhận được tinh thần của người nghệ sĩ.
Trước đây, mình luôn cố gắng nỗ lực viết một bài viết hay, một bài viết tốt. Mình đọc rất nhiều sách dạy viết, tìm kiếm các cách dạy viết tiêu đề ấn tượng, lùng sục mọi nơi để khám phá các bí quyết viết bài viral. Nhưng kể cả khi đã áp dụng vào trong thực tế, mình vẫn chưa thấy hài lòng với những gì mình viết.
Khoảng vài tháng gần đây khi mình bắt đầu viết bài đều đặn trên blog, mình nhận ra một sự thay đổi đáng kể. Mỗi ngày, mình đều ngồi xuống bàn để viết một ý tưởng liên quan đến một vấn đề mà những độc giả thường xuyên của mình đang gặp phải.
Mình bắt đầu đi từ vấn đề, suy nghĩ sâu hơn bằng cách đặt ra những câu hỏi, lục tìm trong trí nhớ những trải nghiệm của chính mình, những điều có thể khiến độc giả đồng cảm với bài viết.
Mình cũng tìm đọc thêm các câu chuyện để minh hoạ phong phú hơn cho những điều mình muốn truyền tải và cả những gợi ý giúp độc giả có thể thực sự hành động để tạo ra thay đổi trong cuộc sống.
Khi tập trung thực hành thấu cảm và chia sẻ những góc nhìn mới mẻ để giải quyết vấn đề giúp người đọc, không phải bài viết nào cũng trở nên viral. Ngược lại, chẳng có bài viết nào có được hàng nghìn lượt chia sẻ như trước đây.
Tuy nhiên, mình đã nhận được chia sẻ từ một bạn độc giả nói rằng những gì mình viết đã giúp bạn có thể thực sự ngồi xuống và viết. Đó là lúc mình biết những gì mình đang cố gắng phát triển là đúng hướng. Đó cũng là động lực khiến mình nỗ lực không ngừng nghỉ trong suốt hành trình viết những năm qua.
Với những ai đang coi hoàn hảo là đích đến nhưng vô tình lại khiến điều đó trở thành chướng ngại vật, khiến bản thân ngừng nỗ lực, có một câu hỏi mình nghĩ sẽ rất tuyệt để bạn đào sâu.
Câu hỏi đó là: “Nếu hoàn hảo không còn là đích đến, điều gì sẽ khiến bạn tiếp tục bước đi trên hành trình phía trước mà không bỏ cuộc?”
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây!
Yêu bạn!
Quỳnh Đỗ – The Introvert Writer
Write to grow, then inspire!


Leave a Reply