Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, dù là một đứa học giỏi toàn diện, mình vẫn ghét và sợ học.
Mình ghét vì luôn phải gồng mình lên để đạt điểm cao kể cả trong những môn học mình không thích. Tất nhiên là chẳng ai bắt mình phải làm vậy. Chỉ đơn giản là vì mình không thể đánh mất cái danh hiệu “giỏi toàn diện” mình đã duy trì trong nhiều năm liền.
Còn mình sợ vì mỗi ngày đến lớp, mình đều lo lắng phải thể hiện thế nào để không ai có thể phát hiện ra những điều mình còn chưa giỏi. Giấu dốt, vì thế, từng là thế mạnh của mình.
Cho đến khi vào Đại học, mình được mẹ mua cho một chiếc máy tính. Quan trọng nhất là nó có kết nối Internet. Mình bắt đầu xem các bộ phim tiếng Anh, đọc những cuốn sách tiếng Anh, nghe những bài hát tiếng Anh.
Dù lúc đó ngữ pháp rơi rụng hết, nhưng việc xem, nghe, đọc tiếng Anh đã giúp mình cải thiện rất nhiều kỹ năng nghe và đọc. Nhờ vậy mình đã có thể tiếp cận nguồn tri thức chất lượng trên thế giới. Tiếng Anh đã mở ra cả một chân trời mới trong mình và là công cụ để mình học rất nhiều kỹ năng khác. Lúc này, mình lờ mờ hiểu ra được một chút niềm vui và sức mạnh của tự học.
Dù vậy, bắt đầu từ năm ba cho đến khi ra trường, mọi thứ như trở lại vòng quay cũ. Cả cuộc sống của mình chỉ xoay quanh 2 câu hỏi: Làm sao để hoàn thành chương trình một cách tốt nhất và làm sao để có một công việc tốt sau khi tốt nghiệp? Niềm vui tự học phai nhạt dần, cảm xúc chán ghét và sợ hãi chiếm ưu thế trở lại.
Những cảm giác đó đeo bám mình mãi cho đến khi phát triển The Introvert Writer.
Khi quyết định nghỉ việc ở nhà chăm sóc con cái và viết lách tự do, mình mới bắt đầu học viết.
Lúc đó, mình nghĩ phải có một nơi nào đó để chia sẻ những gì mình viết. Sau một thời gian tìm hiểu, mình tìm thấy WordPress. Là một người mù công nghệ, mình đã do dự rất nhiều. Nhưng với mình lúc đó chẳng còn lựa chọn nào khác tốt hơn ngoài dấn thân.
Có một điều thú vị là khi mình bắt đầu với WordPress, dù mình luôn sợ hãi vì có thể làm rối tung mọi thứ nhưng xen lẫn vào đó là không ít khoảnh khắc tò mò, muốn tìm hiểu làm sao để làm được điều này, điều kia.
Cứ như thế, sự tò mò dẫn lối cho mình học hết cái này đến cái khác. Mình biết cách cài đặt giao diện, các tính năng cần thiết cho website, rồi bắt đầu viết bài, làm SEO, liên hệ với các blogger khác, sáng tạo podcast, ebook, khoá học,…
Từ một website nho nhỏ với vài bài viết phỏng vấn nhân vật, mình có công việc viết lách đầu tiên, rồi có những độc giả yêu thương, ủng hộ phát triển website, cho đến triển khai các dịch vụ đồng hành và có thể tạo ra thu nhập từ viết lách…
Nhìn lại những điều đã qua, mình chợt nhận ra TỰ HỌC đã thay đổi cuộc đời mình đến thế nào. Và mình tin tự học cũng có thể làm điều tương tự với cuộc sống của bạn.
Tự học có thể mở ra một cánh cửa mới, nơi bạn không ngừng khám phá bản thân, tò mò đặt ra những câu hỏi, háo hức tìm kiếm câu trả lời, dũng cảm đối mặt với thất bại để rồi tiếp tục đứng lên và bước tiếp.
Tự học không chỉ giúp bạn phát triển kỹ năng trong những lĩnh vực bạn quan tâm, mà còn giúp bạn thay đổi tư duy, sẵn sàng hành động và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Mình cũng nhận ra một điều quan trọng. Đó là tự học không hề là một trải nghiệm nhàm chán, đáng sợ và mang tính ép buộc như khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Tự học là chủ động chọn lựa những điều quan trọng, nỗ lực không ngừng để đạt được điều đó, và cảm nhận niềm vui và hạnh phúc trên chính hành trình phát triển bản thân. Tự học xứng đáng trở thành phong cách sống mà ai trong chúng ta cũng nên theo đuổi trong đời.
Trong cuốn sách “Học chủ động, đời tăng tốc“, mình chia sẻ những câu chuyện học tập cá nhân, tái định nghĩa lại tự học, cung cấp một bộ công cụ tư duy bao giúp bạn học hỏi bắt đầu từ tò mò, sau đó là bằng thử nghiệm giải quyết một vấn đề trong thực tế, tạo ra một sản phẩm có ý nghĩa và tích luỹ kinh nghiệm, kỹ năng trên hành trình.
Nếu bạn cũng có mong muốn học chủ động, bạn có thể tìm đọc cuốn sách của mình nhé!
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết hôm nay!
Quỳnh Đỗ – The Introvert Writer
Write to grow, then inspire!


Leave a Reply