Mình thường hay so sánh bản thân với người khác.
Mỗi khi lên mạng xã hội thấy ai đó chia sẻ về những thành tựu họ đạt được trong sự nghiệp và cuộc sống, mình lại thấy ghen tị và bắt đầu so sánh. “Tại sao mình lại không thể được như vậy? Mình thật kém cỏi, không được cái tích sự gì…” là những suy nghĩ có trong đầu mình lúc đó.
Nhiều bạn chia sẻ so sánh với người khác là một cách để họ tạo ra động lực phấn đấu. Nhưng với mình, chuyện đó thực sự khó khăn.
Từ khi còn bé, mình đã luôn trở thành đối tượng bị so sánh. Mọi người so sánh thành tích học tập của mình với những người bạn khác trong lớp, trong khối rồi trong trường. Mọi người so sánh tính cách của mình với những người bạn bằng tuổi, rồi lớn tuổi hơn, và cả nhỏ tuổi hơn trong xóm. Mọi người so sánh ngoại hình của mình với những người họ quen biết, thậm chí với cả những người xa lạ họ chưa bao giờ gặp ngoài đời.
Mình không có ý đổ lỗi nhưng sống trong môi trường thường xuyên bị so sánh, việc so sánh bản thân với người khác dần dần trở thành thói quen cố hữu của mình. Tệ hơn là, suy nghĩ đầu tiên trong đầu mình đi kèm với sự so sánh luôn là tiêu cực chứ chưa bao giờ tích cực như nhiều bạn chia sẻ. Và mình đã luôn ghét chính mình vì điều đó.
Từ khi nghỉ công việc full time để viết lách tự do, căn bệnh so sánh của mình ngày càng trở nên nghiêm trọng. Nó đã khiến mình nhiều lần định từ bỏ ước mơ để quay lại con đường cũ.
Cho đến một ngày, khi viết nhật ký buổi tối, thay vì viết ra những cảm xúc hỗn loạn khi đó, mình viết về những gì đã làm được trong ngày hôm đó. “Hoàn thiện một bài blog hơn 3000 từ và đăng trên website, gửi bản tin cho các bạn đã đăng ký, thu âm podcast”.
Tự nhiên mình nghĩ: “Hôm qua mình mới viết xong bản nháp vậy mà hôm nay mình đã có thể đăng bài lên website rồi còn chuyển thể bài viết này thành podcast, và gửi bản tin chia sẻ về bài viết mới trên blog. Cũng không tệ”.
Suy nghĩ này đã trở thành ánh sáng soi đường cho mình từ đó về sau, đặc biệt là trên hành trình học hỏi kỹ năng và phát triển bản thân.
Mình chợt nhận ra trước đây mình đã luôn sai lầm. Người mà mình nên đặt lên bàn cân để so sánh không phải là một ai đó khác mà là chính mình ngày hôm qua.
Khi so sánh với người khác, bạn thường tập trung vào điểm yếu của mình và thành tựu của người khác, dẫn đến cảm giác tự ti và kém cỏi. Thực tế là mỗi người có những hoàn cảnh, khả năng và xuất phát điểm khác nhau nên mọi sự so sánh đều là khập khiễng. Hơn nữa, điều này lại càng khiến bạn thêm thất vọng về bản thân.
Ngược lại, so sánh bạn của hôm nay với hôm qua giúp bạn có thể tập trung vào chính mình và nhận ra những tiến bộ dù nhỏ bé trong hành trình của mình. Điều này giúp bạn đánh giá đúng sự nỗ lực của bản thân và tạo ra động lực để tiếp tục phát triển. Thay vì lo lắng về thành công của người khác, bạn có thể trân trọng những bước tiến mình đạt được.
Mỗi một lần bạn nhìn lại phiên bản hôm qua và thấy mình đã có thể tiến bộ thêm một chút dù chỉ nhỏ nhặt, bạn tìm thấy một bằng chứng rõ ràng về sự tích lũy đều đặn của bản thân. Cứ như thế, góp nhặt từng tích luỹ nhỏ, bạn có thể dần dần trở thành một phiên bản tốt hơn, hoàn thiện hơn của chính mình.
Hôm nay, khi đang học một kỹ năng mới mà bạn cảm thấy mình vẫn còn tụt hậu so với những người khác, mình không có tài năng như ai đó bạn ngưỡng mộ ngoài kia, hãy dừng lại một chút không phải để trách móc mà để hỏi bản thân: “Nếu tối nay mình có thể viết ra một điều mình đã học được, khiến mình trở nên tốt hơn so với phiên bản của chính mình hôm qua, đó sẽ là điều gì?”
Bắt tay vào làm việc đó và loại bỏ mọi suy nghĩ khác ra khỏi đầu.
Bạn sẽ nhìn thấy ánh sáng phía cuối con đường, như mình từng thấy.
Trong cuốn sách “Học chủ động, đời tăng tốc”, mình cũng chia sẻ về cách bẫy thường gặp trong hành trình tự học, bao gồm bẫy so sánh. Bạn có thể đặt sách tại đây để nhận ưu đãi dành riêng cho độc giả The Introvert Writer nhé!
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết hôm nay.
Quỳnh Đỗ – The Introvert Writer
Write to grow, then inspire!


Leave a Reply